Nhằm sắp xếp lại đô thị và giảm tải cho nội thành Hà Nội, Bộ Xây dựng đã trình Thủ tướng báo cáo về Quy hoạch xây dựng hệ thống trụ sở các bộ, ngành tại thủ đô Hà Nội.
Hiện tại, những trụ sở cũ của các bộ, ngành nằm trong diện di dời đều nằm ở vị trí đẹp, trên những tuyến phố chính trong nội đô và hầu hết đều có diện tích lớn. Theo đề xuất của Bộ Xây dựng, những khu đất vàng này sẽ thực hiện quản lý, sử dụng, chuyển đổi chức năng phù hợp với các quy hoạch, quy chế quản lý của TP Hà Nội. Trong đó, khuyến khích chuyển đổi chức năng các trụ sở cũ sang các mục đích công cộng, không gian xanh phục vụ cho cộng đồng.
Đối với những công trình có giá trị về kiến trúc cần được bảo tồn, hạn chế phá dỡ làm mất các giá trị, ưu tiêu sử dụng các công trình này cho các mục đích văn hóa. Đặc biệt, đối với các trụ sở nằm ở các khu vực có hạ tầng tốt nhưng xa trung tâm thì cho chuyển đổi sang các mục đích thương mại để tạo nguồn vốn đầu tư xây dựng trụ sở làm việc mới.
Theo báo cáo quy hoạch này, trụ sở mới của các bộ, ngành sẽ giao UBND TP Hà Nội bố trí quỹ đất và hạ tầng cho xây dựng các trụ sở làm việc của các bộ, ngành. Vốn bồi thường giải phòng mặt bằng, xây dựng hạ tầng đô thị do UBND TP Hà Nội thực hiện gắn với các dự án khu đô thị đang triển khai. Sau đó, bàn giao đất sạch, có hạ tầng để xây dựng trụ sở các cơ quan trung ương. Để làm được việc này, UBND TP Hà Nội sẽ được tiếp quản một số cơ sở nhà đất để phục vụ cho các mục đích đô thị và tạo nguồn vốn để thực hiện bồi thường giải phóng mặt bằng.
Theo Bộ Xây dựng, nguồn lực để xây trụ sở mới có nguồn vốn Nhà nước, nguồn vốn từ chuyển đổi các cơ sở cũ, thực hiện các hình thức đầu tư BOT, BT, PPP và nguồn vốn xã hội hóa khác.
Tiến độ di dời dự kiến
Giai đoạn 2012 – 2013: Thực hiện công tác chuẩn bị đầu tư, thực hiện thi tuyển ý tưởng kiến trúc quy hoạch các khu hành chính tập trung để chọn lựa các ý tưởng nổi bật, sáng tạo.
Giai đoạn 2012 – 2014: Triển khai bồi thường giải phóng mặt bằng và hạ tầng kỹ thuật khu Tây Hồ Tây và khu Mễ Trì. Công tác này gắn với 2 dự án đang triển khai là Khu trung tâm Tây Hồ Tây và Khu triển lãm quốc gia.
Giai đoạn 2012 – 2015: Triển khai đầu tư xây dựng trụ sở các cơ quan của 6 Bộ và 1 cơ quan thuộc chính phủ.
Giai đoạn 2015 – 2020: Triển khai đầu tư xây dựng trụ sở các cơ quan 5 bộ và 5 cơ quan trung ương các đoàn thể
Giai đoạn ngoài 2020: Thực hiện di dời và đầu tư xây dựng mới đối với các cơ quan ở nhóm chưa xem xét di dời và các cơ quan phát triển mới.
Theo DĐDN
Nếu cha ông hôm nay không dành cho con trẻ, hậu thế những gì tốt đẹp nhất thì đó là cách làm thiếu hẳn cái tầm xa, tầm nghĩa, tầm văn hóa vững bền.
Nếu phải thắt lưng buộc bụng mà giảm bớt lượng vàng thu từ đất để tạo nên nhiều khoảng không tràn ngập nắng vàng và lợi ích công không thể tính bằng vàng, thì đó mới thật là giá trị quý hơn cả thế giới vàng...
Chủ trương di dời các trường đại học, bệnh viện, một số cơ quan Nhà nước... từ nội thành ra ngoại thành mặc dù mới chỉ được bắt đầu trên lý thuyết nhưng đã và đang trở thành những cơn sóng ngầm, sóng dữ cuộn chảy bên dưới vẻ ngoài bình yên của xã hội.
Một chút Tây và "nhiều chút" ... nhà quê
Nếu giải quyết không đúng, không đủ thì hàng trăm hec ta đất vàng sẽ trở thành cơn bão lớn có sức tàn phá cả quy hoạch, lòng tin, phân hóa giàu nghèo, lợi ích nhóm, kẻ cười người khóc... trong khi xã hội chỉ "được thêm" những nỗi buồn...
Trước tiên, phải khẳng định chủ trương trên là đúng đắn (tuy lâu nay đã có không ít những cái tưởng như là đúng được đẻ ra từ lợi ích của một thiểu số) vì những vấn nạn dân sinh, sự chật chội, bức bối của môi trường. Những áp lực đang xé vụn, làm tả tơi cái nền văn hóa, văn hiến của Thủ đô yên bình, đẹp đẽ - đến mức không thể chịu đựng nổi.
Mặt khác, cái gọi là quy hoạch đô thị của ta với những trộn lẫn "hổng giống ai" của các loại "tư tưởng kiến trúc" gồm một chút Pháp, một chút Nga, Đức (tập thể, bao cấp); một chút Mỹ, Hàn, Nhật... và "nhiều chút" ...nhà quê đã làm cho Thủ đô ngày càng lôm nhôm, luộm thuộm là điều cần phải được chấn chỉnh.
Liệu quy hoạch mới có quay về chốn cũ?
Sau cùng, hướng tới một cấu trúc tổng thể đẹp- hiện đại- đậm bản sắc - khoa học - tiện ích thì không thể không quy hoạch lại một cách toàn diện hình thể mới của Thủ đô.
Cái đường hướng đã có (từ của GS Phùng Hữu Phú, 1975), vấn đề còn lại là di dời như thế nào, làm mới cái gì trên cái nền cũ là đất vàng "dôi dư" ấy?
Mới đây, trong phiên trả lời chất vấn ở Quốc hội, Bộ trưởng Bộ Tài chính Vương Đình Huệ cho rằng có hai giải pháp để xử lý, là thông qua đấu thầu hoặc chỉ định trên cơ sở đã tính toán đủ về giá cả thị trường.
Nguyên tắc trên đúng nhưng vẫn còn thiếu một cái gì đó.
"Cái gì đó" ở đây là phải chăng chúng ta đang định di dời các trường đại học, bệnh viện lớn để tạo chỗ trống cho việc hình thành các nhà hàng, siêu thị mới? Nếu đúng là như thế thì việc giảm bớt áp lực về người, phương tiện lại đang tìm về... vị trí cũ. Nói theo ngôn ngữ bên phải quay hay là mở ra một bước ngoặt mới, cứ quay đủ 3 vòng hoặc ba lần bước ngoặt thì lại về 'chốn ấy'!
Bài toán lớn nhất ở Hà Nội hiện nay là thiếu sân chơi, thiếu các trường mầm non, trường tiểu học, hồ nước, công viên một cách trầm trọng. Tại sao không đặt vấn đề rằng, tất cả (hoặc phần lớn) đất vàng ấy sẽ được sử dụng cho các lợi ích công?
Nơi nào cần cấp bách, loại hình nào thì sẽ "biến" mảnh đất vàng thành công ích ấy. Tất nhiên, yếu tố của hài hòa - phát triển bền vững nhất định sẽ được tính toan chỉn chu. Phải nhận thức rằng việc có những mảnh đất vàng đồng nghĩa với việc mở ra những - nhiều cơ hội vàng cho bước đột phá về công viên, hồ nước, trường học mầm non, trường tiểu học.
Suy cho đến cùng, biến đất vàng thành các giá trị kinh tế thì chỉ là hình thức cài cắm lại các lợi ích kinh tế mà thôi. Trong khi đó, nếu các lợi ích công được đáp ứng thỏa đáng thì chắc chắn sẽ tạo ra các giá trị vàng bền vững với thời gian, đẹp mãi với nhân hòa, an sinh, ổn định.
Nhà nước cần vào cuộc
Vấn đề còn lại là vốn. Những ý kiến phản biện tất nhiên sẽ nói rằng hàng ngàn tỷ đồng thu được từ bán (chuyển nhượng quyền sở hữu công vào tay tư nhân) đất vàng, lấy cái gì để bù vào? Bộ Tài chính rất nên vào cuộc để tính toán kỹ lưỡng. Phần ngân sách nhất thiết phải bù cho việc di dời, phần Nhà nước (chính quyền Hà Nội cùng sự hỗ trợ của Chính phủ) cần thiết phải "hy sinh" cho tương lai dài lâu của Thủ đô, của người dân nhất định phải coi trọng.
Một trong những điều đau đầu (nếu không muốn nói là đau đớn) của quy hoạch lâu nay của đất nước ta chính là ở chỗ tầm nhìn quá ngắn, chụp giựt quá nhanh, lợi ích cá nhân quá nặng, nghĩ về cái chung bền lâu quá ít, tài năng điều tiết, quản lý quá thiếu.
Năm cái QUÁ ấy giống như con đường gập ghềnh dành cho xe cộ đời mới lưu thông: Chạy không hết số, vừa chạy vừa nghỉ, vừa tính toán đường đi nước bước, tốn kém xăng dầu, thời gian; hao mòn, phá hỏng máy móc biết bao nhiêu mà kể. Không tụt hậu, không chậm trễ mới là chuyện lạ!
Thế nhưng, chỉ cần tính toán sơ bộ sẽ thấy rằng chỉ cần bán một phần hoặc một nửa số đất vàng cũng đủ để bù đắp cho việc xây dựng các cơ sở mới ở ngoại thành. Kinh nghiệm của Đà Nẵng cho biết, việc tập trung tất cả cơ quan hành chính vào trong một tòa nhà là điều dễ thực hiện. Bởi cái lợi từ kinh tế (có bao gồm cả việc bán đất vàng), từ tiết kiệm thời gian, công sức đi lại cho dân, tiết giảm áp lực từ sự chật chội ở các cơ quan lâu nay đóng trên những đường phố nhỏ hẹp... là vô cùng lớn.
Vậy, nếu cần bù "lỗ" cho các mảnh đất vàng để có thêm công viên, trường mầm non thì có nên không? Hỏi cũng là trả lời.
Cái vướng mắc (thực ra là ngụy biện) cuối cùng chỉ còn là ta phải tự ta giải phóng chính mình ra khỏi tư tưởng so đo nhỏ hẹp tiểu nông.
Đất vàng tại sao không thể là đất lành chim đậu? Hãy hình dung Thủ đô ngày mai, ngày kia sẽ có những sân chim, những vườn hoa, hồ nước rộn rã tiếng chim. Và, những trường mầm non là nơi có những đàn chim đẹp nhất, lung linh nhất của cuộc đời.
Nếu cha ông hôm nay không dành cho con trẻ, hậu thế những gì tốt đẹp nhất thì đó là cách làm thiếu hẳn cái tầm xa, tầm nghĩa, tầm văn hóa vững bền.
Nếu phải thắt lưng buộc bụng mà giảm bớt lượng vàng thu từ đất để tạo nên nhiều khoảng không tràn ngập nắng vàng và lợi ích công không thể tính bằng vàng, thì đó mới thật là giá trị quý hơn cả thế giới vàng...
Nếu phải thắt lưng buộc bụng mà giảm bớt lượng vàng thu từ đất để tạo nên nhiều khoảng không tràn ngập nắng vàng và lợi ích công không thể tính bằng vàng, thì đó mới thật là giá trị quý hơn cả thế giới vàng...
Chủ trương di dời các trường đại học, bệnh viện, một số cơ quan Nhà nước... từ nội thành ra ngoại thành mặc dù mới chỉ được bắt đầu trên lý thuyết nhưng đã và đang trở thành những cơn sóng ngầm, sóng dữ cuộn chảy bên dưới vẻ ngoài bình yên của xã hội.
Một chút Tây và "nhiều chút" ... nhà quê
Nếu giải quyết không đúng, không đủ thì hàng trăm hec ta đất vàng sẽ trở thành cơn bão lớn có sức tàn phá cả quy hoạch, lòng tin, phân hóa giàu nghèo, lợi ích nhóm, kẻ cười người khóc... trong khi xã hội chỉ "được thêm" những nỗi buồn...
Trước tiên, phải khẳng định chủ trương trên là đúng đắn (tuy lâu nay đã có không ít những cái tưởng như là đúng được đẻ ra từ lợi ích của một thiểu số) vì những vấn nạn dân sinh, sự chật chội, bức bối của môi trường. Những áp lực đang xé vụn, làm tả tơi cái nền văn hóa, văn hiến của Thủ đô yên bình, đẹp đẽ - đến mức không thể chịu đựng nổi.
Mặt khác, cái gọi là quy hoạch đô thị của ta với những trộn lẫn "hổng giống ai" của các loại "tư tưởng kiến trúc" gồm một chút Pháp, một chút Nga, Đức (tập thể, bao cấp); một chút Mỹ, Hàn, Nhật... và "nhiều chút" ...nhà quê đã làm cho Thủ đô ngày càng lôm nhôm, luộm thuộm là điều cần phải được chấn chỉnh.
Liệu quy hoạch mới có quay về chốn cũ?
Sau cùng, hướng tới một cấu trúc tổng thể đẹp- hiện đại- đậm bản sắc - khoa học - tiện ích thì không thể không quy hoạch lại một cách toàn diện hình thể mới của Thủ đô.
Cái đường hướng đã có (từ của GS Phùng Hữu Phú, 1975), vấn đề còn lại là di dời như thế nào, làm mới cái gì trên cái nền cũ là đất vàng "dôi dư" ấy?
Mới đây, trong phiên trả lời chất vấn ở Quốc hội, Bộ trưởng Bộ Tài chính Vương Đình Huệ cho rằng có hai giải pháp để xử lý, là thông qua đấu thầu hoặc chỉ định trên cơ sở đã tính toán đủ về giá cả thị trường.
Nguyên tắc trên đúng nhưng vẫn còn thiếu một cái gì đó.
"Cái gì đó" ở đây là phải chăng chúng ta đang định di dời các trường đại học, bệnh viện lớn để tạo chỗ trống cho việc hình thành các nhà hàng, siêu thị mới? Nếu đúng là như thế thì việc giảm bớt áp lực về người, phương tiện lại đang tìm về... vị trí cũ. Nói theo ngôn ngữ bên phải quay hay là mở ra một bước ngoặt mới, cứ quay đủ 3 vòng hoặc ba lần bước ngoặt thì lại về 'chốn ấy'!
Bài toán lớn nhất ở Hà Nội hiện nay là thiếu sân chơi, thiếu các trường mầm non, trường tiểu học, hồ nước, công viên một cách trầm trọng. Tại sao không đặt vấn đề rằng, tất cả (hoặc phần lớn) đất vàng ấy sẽ được sử dụng cho các lợi ích công?
Nơi nào cần cấp bách, loại hình nào thì sẽ "biến" mảnh đất vàng thành công ích ấy. Tất nhiên, yếu tố của hài hòa - phát triển bền vững nhất định sẽ được tính toan chỉn chu. Phải nhận thức rằng việc có những mảnh đất vàng đồng nghĩa với việc mở ra những - nhiều cơ hội vàng cho bước đột phá về công viên, hồ nước, trường học mầm non, trường tiểu học.
Suy cho đến cùng, biến đất vàng thành các giá trị kinh tế thì chỉ là hình thức cài cắm lại các lợi ích kinh tế mà thôi. Trong khi đó, nếu các lợi ích công được đáp ứng thỏa đáng thì chắc chắn sẽ tạo ra các giá trị vàng bền vững với thời gian, đẹp mãi với nhân hòa, an sinh, ổn định.
Không gian xanh xung quanh hồ Hoàn Kiếm. Ảnh: Phương An - HNM
Nhà nước cần vào cuộc
Vấn đề còn lại là vốn. Những ý kiến phản biện tất nhiên sẽ nói rằng hàng ngàn tỷ đồng thu được từ bán (chuyển nhượng quyền sở hữu công vào tay tư nhân) đất vàng, lấy cái gì để bù vào? Bộ Tài chính rất nên vào cuộc để tính toán kỹ lưỡng. Phần ngân sách nhất thiết phải bù cho việc di dời, phần Nhà nước (chính quyền Hà Nội cùng sự hỗ trợ của Chính phủ) cần thiết phải "hy sinh" cho tương lai dài lâu của Thủ đô, của người dân nhất định phải coi trọng.
Một trong những điều đau đầu (nếu không muốn nói là đau đớn) của quy hoạch lâu nay của đất nước ta chính là ở chỗ tầm nhìn quá ngắn, chụp giựt quá nhanh, lợi ích cá nhân quá nặng, nghĩ về cái chung bền lâu quá ít, tài năng điều tiết, quản lý quá thiếu.
Năm cái QUÁ ấy giống như con đường gập ghềnh dành cho xe cộ đời mới lưu thông: Chạy không hết số, vừa chạy vừa nghỉ, vừa tính toán đường đi nước bước, tốn kém xăng dầu, thời gian; hao mòn, phá hỏng máy móc biết bao nhiêu mà kể. Không tụt hậu, không chậm trễ mới là chuyện lạ!
Thế nhưng, chỉ cần tính toán sơ bộ sẽ thấy rằng chỉ cần bán một phần hoặc một nửa số đất vàng cũng đủ để bù đắp cho việc xây dựng các cơ sở mới ở ngoại thành. Kinh nghiệm của Đà Nẵng cho biết, việc tập trung tất cả cơ quan hành chính vào trong một tòa nhà là điều dễ thực hiện. Bởi cái lợi từ kinh tế (có bao gồm cả việc bán đất vàng), từ tiết kiệm thời gian, công sức đi lại cho dân, tiết giảm áp lực từ sự chật chội ở các cơ quan lâu nay đóng trên những đường phố nhỏ hẹp... là vô cùng lớn.
Vậy, nếu cần bù "lỗ" cho các mảnh đất vàng để có thêm công viên, trường mầm non thì có nên không? Hỏi cũng là trả lời.
Cái vướng mắc (thực ra là ngụy biện) cuối cùng chỉ còn là ta phải tự ta giải phóng chính mình ra khỏi tư tưởng so đo nhỏ hẹp tiểu nông.
Đất vàng tại sao không thể là đất lành chim đậu? Hãy hình dung Thủ đô ngày mai, ngày kia sẽ có những sân chim, những vườn hoa, hồ nước rộn rã tiếng chim. Và, những trường mầm non là nơi có những đàn chim đẹp nhất, lung linh nhất của cuộc đời.
Nếu cha ông hôm nay không dành cho con trẻ, hậu thế những gì tốt đẹp nhất thì đó là cách làm thiếu hẳn cái tầm xa, tầm nghĩa, tầm văn hóa vững bền.
Nếu phải thắt lưng buộc bụng mà giảm bớt lượng vàng thu từ đất để tạo nên nhiều khoảng không tràn ngập nắng vàng và lợi ích công không thể tính bằng vàng, thì đó mới thật là giá trị quý hơn cả thế giới vàng...
Theo Tuần Việt Nam
Đọc bài "Đất vàng" Thủ đô sẽ vào tay ai? tôi có cảm giác như chúng ta luôn lo sợ một "mê hồn trận" về đất đai. Sự thực, câu chuyện cũng đủ giản dị, cựu Thứ trưởng Bộ Tài nguyên Môi trường Đặng Hùng Võ nhận xét.
Nhà nước cần tiền thì lấy tiền từ "đất vàng" ra là hợp lý và cũng dễ lấy. Ai có tiền thì sẽ là chủ của "đất vàng", không ai khác ngoài các "đại gia" bất động sản. Vấn đề còn lại là trong mối quan hệ giữa người giữ "đất vàng" trước đây và người xuất tiền để có đất vàng phải được xác lập minh bạch trên cơ sở pháp luật, quy hoạch và quy tắc tài chính. Cái khó nằm ở 2 chữ "minh bạch".
Bố trí lại việc sử dụng đất trong các đô thị hiện tại theo quy hoạch chung là một việc làm bình thường, cần khuyến khích thực hiện sớm theo đúng quy hoạch phân vùng đô thị.
Việc di chuyển các cơ quan cấp Bộ ở Hà Nội hiện nay về những khu vực theo quy hoạch cũng không có gì mới. Nhiều Bộ đã giải quyết xong phương án chuyển đổi địa điểm, đã xây dựng gần xong trụ sở mới và chỉ chờ đợi hoàn tất mà di chuyển (như Bộ Khoa học - Công nghệ, Bộ Tài nguyên và Môi trường, v.v.).
Nhiều đơn vị vũ trang thuộc Bộ Quốc phòng đã được phép chuyển đơn vị về địa điểm mới và được phép "bán đất vàng" của địa điểm cũ cho doanh nghiệp để lấy kinh phí di chuyển và phát triển đơn vị. Cách giải quyết này cũng là chuyện rất cũ khá phổ biến ở nhiều địa phương.
Việc chuyển các cơ sở sản xuất trong đô thị gây ô nhiễm môi trường ra ngoài đô thị cũng đã thành chính sách chung về bảo vệ môi trường. Khu "đất vàng" tại địa điểm cũ cũng được "bán" cho doanh nghiệp để lấy kinh phí phục vụ việc di chuyển địa điểm và khôi phục sản xuất tại địa điểm mới.
Theo quy định của pháp luật đất đai, các doanh nghiệp có quyền sử dụng đất tại địa điểm cũ là tài sản của mình thì được chuyển nhượng cho đối tác quan tâm để sử dụng kinh phí theo quy định của pháp luật về doanh nghiệp. Đối với trường hợp các cơ quan hành chính, sự nghiệp và doanh nghiệp được giao đất không thu tiền, được giao đất có thu tiền mà tiền sử dụng đất có nguồn gốc từ ngân sách nhà nước, được thuê đất của Nhà nước trả tiền thuê đất hàng năm thì thửa đất ở vị trí cũ phải giao cho địa phương cấp tỉnh nơi có đất để tổ chức đấu giá.
Trong việc bố trí lại địa điểm, cách giải quyết như thế nào đối với khu "đất vàng" của địa điểm cũ là một việc rất nhậy cảm, dễ có "lời ong, tiếng ve", "xì xào bàn tán" vì khu đất đó là "đất vàng". Đã là vàng mà quyết định giải quyết mang tính độc quyền, cửa quyền, thiếu minh bạch thì nguy cơ tham nhũng là dễ thấy. Dù người quyết định có ngay thật đến mấy thì cái quyết định cửa quyền ấy cũng vẫn cứ bị "xì xào". Vì vậy mới sinh ra cơ chế đấu giá, đòi hỏi minh bạch.
Trong việc giải quyết các khu "đất vàng" ở các địa điểm cũ có 3 vấn đề cần đề cập khi xem xét một trường hợp cụ thể. Thứ nhất là việc giải quyết có đúng quy định của pháp luật hay không? Thứ hai là việc giải quyết có đúng quy hoạch đô thị đã được duyệt hay không? Thứ ba là việc giải quyết có đúng quy định về cơ chế tài chính hay không? Đến nay, cả 3 vấn đề này đều có đủ cơ sở để phán xem là làm đúng hay sai.
Về khía cạnh pháp luật và tài chính, cuối năm 2010 Thủ tướng Chính phủ đã ban hành Quyết định số 86/2010/QĐ-TTg ngày 22/12/2010 về việc ban hành quy chế tài chính phục vụ di dời các cơ sở gây ô nhiễm môi trường và các cơ sở phải di dời theo quy hoạch xây dựng đô thị. Quyết định này không chỉ quy định về cơ chế tài chính mà còn quy định cả thẩm quyền quyết định, quy trình thực hiện.
Nguyên tắc cơ bản của cơ chế tài chính trong giải quyết các khu "đất vàng" địa điểm cũ của các đơn vị hành chính, sự nghiệp là phải qua đấu giá và phải sử dụng dịch vụ định giá để xác định giá phù hợp thị trường trước khi đấu giá.
Cơ chế bán chỉ định chỉ được thực hiện khi đấu giá không thành công.
Về khía cạnh quy hoạch, chủ sử dụng đất mới phải sử dụng đất theo đúng quy hoạch là việc đương nhiên và thuộc phạm vi quản lý của UBND tỉnh, thành phố trực thuộc Trung ương. Tất nhiên quy hoạch cũng phải tính sao cho hiệu quả kinh tế là cao nhất nhưng không làm giảm hiệu quả xã hội và hiệu quả môi trường.
Thông thường, để các cơ sở cần di chuyển có kinh phí di chuyển, xây dựng địa điểm mới thì "đất vàng" của địa điểm cũ phải được quy hoạch để sử dụng vào những mục đích đủ hấp dẫn, tức là những mục đích sử dụng tạo giá đất cao. Vậy ai có tiền để nhận chuyển nhượng được đất đó? Chắc chắn không ai khác ngoài các doanh nghiệp kinh doanh bất động sản có tiềm lực tài chính (còn hay gọi là các "đại gia" bất động sản). Vậy "đất vàng" tại địa điểm cũ rơi vào tay các "đại gia" bất động sản cũng là lẽ thường tình trong cơ chế thị trường.
Vấn đề là thủ trưởng cơ quan có "đất vàng" địa điểm cũ và "đại gia" bất động sản nhận "đất vàng" đó đều phải thực hiện đúng pháp luật, quy hoạch và cơ chế tài chính một cách minh bạch, không được vượt qua các quy định của Quyết định số 86/2010/QĐ-TTg và cũng không được dựng các kịch bản để che đậy phần "tư túi" bên trong.
Tác giả: Đặng Hùng Võ
Theo Tuần Việt Nam





